Bánh Mốc
Hai tuần trước, tớ mua một cái bánh mỳ gối. Tớ cực kỳ thích ăn bánh mỳ loại này nhưng ở nhà tớ toàn phải ăn cơm nên hiếm khi được mua bánh mỳ ăn. Nên nhân dịp..sinh nhật, tớ mua một cái bánh mỳ gối ngon lành ấy về, và nghiêm khắc đưa ra cảnh báo với cả nhà: không – được – ăn – bánh – mỳ – gối – của – con!
Tớ cất cái bánh trong tủ lạnh cho khỏi hỏng. Suốt tuần, tớ "nhấm" nó mỗi lúc một miếng. Ăn một miếng vội vă trước khi đi học. Ăn một miếng với bơ trước khi đi chơi. Ăn một miếng với thịt trước bữa ăn. Tớ không ăn nhiều cùng một lúc, v́ không ăn được, vả lại cũng muốn được "thưởng thức" nó thật lâu. Hết 4 ngày mà vẫn c̣n một nửa cái bánh.
Vào cuối tuần th́ tớ thường rất bận. Tối thứ Sáu tớ phải buôn chuyện với bạn qua điện thoại. Sáng thứ Bảy tớ phải đi pinic và tối Thứ bảy tớ phải đi xem ca nhạc. Chủ Nhật th́ tớ ngủ trưa. Lúc tỉnh dậy, tớ ṃ vào bếp xem có ǵ ăn không th́... trời đất ơi, cái bánh mỳ yêu quư của tớ đă bị mốc xanh! Dù tiếc thế nào tớ cũng không dám ăn nó. Tớ đem nó cho con chó Bun ở nhà, nhưng đến con chó kiêu căng ấy cũng không dám nuốt!
Trong giây phút "đau khổ" nhất, tớ rút ra một học thuyết: Đừng để dành cuộc sống, hăy sử dụng có ích và chia sẻ với người khác. Nếu không cuộc sống của bạn sẽ bị mốc như cái bánh ḿ của tớ, chẳng ai muốn nó nữa.